Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Khôn kiểu người đời - chuốc họa vào thân


Đại gia bị con nuôi chiếm đoạt 40 tỷ: Siêu lừa khó đỡ - ảnh 3

Ngày 22/8, Công an TP. Biên Hòa (Đồng Nai) bắt Lê Nguyễn Long Huy (27 tuổi) cùng 3 thanh niên để điều tra hành vi cưỡng đoạt tài sản.
Theo điều tra, do nợ tiền thua số đề hàng trăm triệu, Huy nảy sinh ý định "moi" tiền cha mẹ bằng chiêu giả bị bắt cóc. Anh ta nhờ bạn là Thạch Phol trói tay chân, bịt mặt, cầm cưa doạ nạt khi gọi điện thoại video về cho gia đình đòi một tỷ đồng tiền chuộc. Gia đình Huy năn nỉ giảm xuống còn 800 triệu đồng và được "nhóm bắt cóc" đồng ý nhưng phải đưa trước 100 triệu qua ATM.
Huy lên TP.HCM rút được 20 triệu đồng thì máy bị lỗi. Anh ta tiếp tục nhờ đồng phạm gọi điện cho gia đình mình hối thúc đưa nốt 700 triệu. Huy rủ thêm 2 người bạn khác chia nhau giám sát nhà và đến nhận tiền. Khi chúng vừa lấy tiền từ gia đình Huy thì bị các trinh sát đặc nhiệm bắt giữ.

Thứ sáu 04/11/2016 - Tuần 31 TN
Lời Chúa : Lc 16,1-8
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Một người phú hộ kia có một người quản lý; và người này bị tố cáo đã phung phí của chủ. Ông chủ gọi người quản lý đến và bảo rằng: "Tôi nghe nói anh sao đó. Anh hãy tính sổ công việc quản lý của anh, vì từ nay anh không thể làm quản lý nữa". Người quản lý thầm nghĩ rằng: "Tôi phải làm thế nào, vì chủ tôi cất chức quản lý của tôi? Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Tôi biết phải liệu thế nào để khi mất chức quản lý thì sẽ có người đón tiếp tôi về nhà họ".
"Vậy anh gọi từng con nợ của chủ đến và hỏi người thứ nhất rằng: "Anh mắc nợ chủ tôi bao nhiêu?" Người ấy đáp: "Một trăm thùng dầu". Anh bảo người ấy rằng: "Anh hãy lấy văn tự, ngồi xuống mau mà viết lại năm mươi". Rồi anh hỏi người khác rằng: "Còn anh, anh mắc nợ bao nhiêu?" Người ấy đáp: "Một trăm giạ lúa miến". Anh bảo người ấy rằng: "Anh hãy lấy văn tự mà viết lại: tám mươi".
"Và chủ khen người quản lý bất lương đó đã hành động cách khôn khéo: vì con cái đời này, khi đối xử với đồng loại, thì khôn khéo hơn con cái sự sáng".


Bài Tin Mừng hôm nay liên quan đến việc sử dụng tiền của: “Hãy dùng của cải bất chính mà tạo lấy bạn bè”(Lc 16,9). Trong bài dụ ngôn Chúa Giêsu nói tới một người quản gia kia bị tố cáo là phung phí tài sản của chủ nên bị chủ báo tin là sẽ cho thôi việc. Anh ta lo sợ trước tương lai bấp bênh nên đã tìm cách xoay sở, để sau này khi anh mất việc thì có nhiều người giúp đỡ anh.
Mấu chốt của câu chuyện là cách xoay sở của anh: anh gọi những người thiếu nợ đến và sửa lại giấy nợ, nghĩa là giảm bớt phần nợ mà họ phải trả. Làm như thế họ sẽ biết ơn anh và sau này sẽ giúp anh để đền ơn.
Chúa đã kết luận cách làm của anh ta “và chủ khen người quản lý bất lương đó đã hành động cách khôn khéo: vì con cái đời này, khi đối xử với đồng loại, thì khôn khéo hơn con cái sự sáng". Cái khôn khéo của người quản gia ở đây là biết xoay sở, dự liệu cho tương lai. Biết “dùng của cải bất chính mà tạo lấy bạn bè” (Lc 16,9). Như thế, Chúa muốn dạy chúng ta phải sử dụng tiền của cách đúng đắn, nghĩa là dùng chúng như là phương tiện để tìm hạnh phúc Nước Trời.

Trong xã hội hiện nay, nhiều người ham mê tiền của nên làm mọi cách để có tiền, có khi họ không từ bỏ những thủ đoạn để chiếm hữu cho bằng được của cải vật chất. Chúng ta vẫn hay nghe trên các phương tiện thông tin những vụ lừa bịp, gia đình bất hòa, chém giết nhau chỉ vì tất đất, miếng ruộng…
Tiếc thay, khuynh hướng đó cũng có khi len lỏi vào đời sống các Kitô hữu, biến họ thành nô lệ cho tiền của. Những ai chỉ biết có tiền thì không thể biết thương cảm đến nỗi đau của tha nhân và không thể làm giàu trước mặt Thiên Chúa.


Tâm tình :
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết chọn lối sống đơn sơ và giản dị, lối sống thanh thoát vươn lên khỏi những ước muốn giàu sang phú quý. Xin cho con biết khôn ngoan lo liệu cho hạnh phúc đời sau của mình bằng lối sống nghèo “vì phúc thay ai nghèo khó vì Nước Thiên Chúa là của họ”. Amen.

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

Ánh mắt đầy yêu thương


Kết quả hình ảnh cho lời Chúa chúa nhật 31 thường niên C

Có một cái nhìn như thế – Thiên Phúc

(Trích dẫn từ ‘Như Thầy Đã Yêu’)
Nhiều đệ tử đang theo học Thiền định dưới sự hướng dẫn của thiền sư Sengai. Một người trong bọn họ thường hay thức dậy ban đêm, vượt tường ra phố để dạo mát cho thỏa thích.
Một đêm kia, Sengai đi giám thị phòng ngủ, thấy một đệ tử vắng mặt và cũng khám phá ra được chiếc ghế đẩu cao mà anh ta thường dùng để leo qua tường. Sengai dời chiếc ghế đi chỗ khác và đứng thay vào chỗ đó. Khi anh chàng rong chơi trở về, không biết rằng Sengai là chiếc ghế, anh ta đặt chân lên đầu thầy và nhảy xuống đất. Lúc khám phá ra việc mình đã làm, anh ta hoảng sợ, nhưng Sengai nhẹ nhàng bảo:
- Sáng sớm hôm nay trời lạnh lắm. Con hãy cẩn thận kẻo bị cảm đấy?
Từ đó, người đệ tử ấy không bao giờ bỏ ra ngoài ban đêm nữa. Anh chuyên tâm học tập và trở thành người đệ tử gương mẫu của thầy Sengai.



Chúa nhật 30/10/2016 - Tuần 31 TN
Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất.
Tin Mừng - Lc 19,1-10

Sau khi vào Giê-ri-khô, Đức Giê-su đi ngang qua thành phố ấy. Ở đó có một người tên là Da-kêu; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. Ông ta tìm cách để xem cho biết Đức Giê-su là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn. Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Đức Giê-su, vì Người sắp đi qua đó. Khi Đức Giê-su tới chỗ ấy, thì Người nhìn lên và nói với ông : “Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông !” Ông vội vàng tụt xuống và mừng rỡ đón rước Người. Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau : “Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ !” Ông Da-kêu đứng đó thưa với Chúa rằng : “Thưa Ngài, tôi xin lấy phân nửa tài sản của tôi mà cho người nghèo; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn”. Đức Giê-su mới nói về ông ta rằng : “Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Áp-ra-ham. Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất”.

Suy niệm :
Thiên Chúa không những tế nhị, dịu dàng, và nhân từ như thầy Sengai mà Người còn khoan dung, tha thứ và yêu thương những con người tội lỗi.
Ông Giakêu là một trưởng ty thuế vụ thành Giêricô, một người giàu có vì lạm thu bất chính. Ông bị liệt vào số những kẻ tội lỗi, bị khai trừ và khinh bỉ. Chúa Giêsu không nhìn ông bằng con mắt ấy, Người ngước nhìn ông đang ngồi trên cây sung; một cái nhìn nhân từ như không thấy tội gì trong ông. Chính cái nhìn đầy chân tình và yêu thương ấy đã khiến ông nhìn lại chính mình và quyết tâm đổi mới.
Người nói với ông: “Này Giakêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông!”. Hạnh phúc quá bất ngờ: Người không chỉ biết ông đang ở trên cây mà còn biết cả tên ông. Người không chỉ muốn đến thăm mà còn xin ở lại nhà ông. Ông chỉ có một ao ước nhỏ nhoi là được nhìn thấy Người, nhưng Người lại cho ông cả một ân huệ lớn lao vượt quá lòng ông mong ước. Ông chỉ muốn thấy kẻ đã chữa cho anh mù Báctimê là người thế nào, nhưng chính Đấng ấy lại chữa lành đôi mắt tâm hồn ông.

Vâng, chính đôi mắt tâm hồn ông đã bừng sáng, để ông không chỉ thấy một con người bình thường trước mặt, nhưng còn thấy Người chính là Đấng ban ơn cứu độ, đầy lòng nhân từ và xót thương; để ông không chỉ thấy tiền bạc là tất cả nhưng còn thấy cần chia sẻ và trao ban. Ông đã quá vui mừng hứa với Chúa: “Thưa Ngài, này đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo, và nếu tôi đã cưỡng đoạt của ai cái gì, tôi xin đến gấp bốn”. Và Chúa chỉ chờ có thế, để nói với mọi người: “Ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Abraham”. Thật vậy ở đâu có Chúa hiện diện là có ơn cứu độ, ở đâu có ơn cứu độ là có sự tha thứ. Ông Giakêu đã được thứ tha để được nhận lại làm con cái Abraham, con cái của lòng tin, con cái của Thiên Chúa.

Và chắc chắn, không ai có thể ngăn cản ông ngồi đồng bàn với Chúa, trong bữa tiệc hân hoan ngay sau đó. Chắc chắn, ông Giakêu không còn giàu có như trước nữa, nhưng ông sẽ hạnh phúc hơn nhiều. Chắc chắn thân xác ông vẫn lùn như xưa, nhưng tâm hồn ông đã cao thượng hơn gấp bội. Những người được Chúa “tìm đến và cứu chữa” bao giờ cũng trổi vượt trong nhân cách và kiên vững trong lòng tin.


Tâm tình :
Lạy Chúa Giê su, có rất nhiều người cần con nhìn họ với cái nhìn của Chúa, có rất nhiều người mong con ghé thăm.
Xin cho con một tấm lòng khoan dung như Chúa, và một tâm hồn quảng đại như Giakêu, để cả thế giới này trở nên con cái Abraham, và được hưởng nhờ ơn cứu độ của Chúa. Amen.

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2016

Chính Người gọi tôi


Kết quả hình ảnh cho suy niệm tin mừng Lc 10, 1-9

Montalembert và cô con gái.
Văn hào Montalembert có một cô con gái dâng mình làm nữ tu. Ông viết :”Người tình ấy là ai, chết treo trên cây thập giá mà có thể lôi kéo như vậy ? Người tình ấy là ai mà có một sức hấp dẫn không cưỡng lại được, như một con chim mồi sà xuống và cuốn đi ? Phải chăng đó là một người ? Không. Đó là Thiên Chúa. Đó là bí ẩn, đó là chìa khóa đưa vào cõi thâm sâu. Chỉ có Thiên Chúa mới có thể thành công và đòi hỏi một cuộc hy sinh như thế”.

Ngài không gọi để họ gặp mọi sự dễ dãi, thoải mái, Ngài gọi họ để phục vụ. Ngài gọi họ vào một nhiệm vụ mà họ phải dành cả đời sống, phải hăng say gấp rút để cuối cùng, phải chết cho Ngài và cho đồng loại. Ngài gọi họ vào một nhiệm vụ mà chẳng những họ không được gì cho riêng mình, nhưng còn phải hiến dâng tất cả cho Ngài và cho tha nhân.


Câu chuyện trên đây thật ý nghĩa phải không Bạn ? Đã nói đến Ơn Chúa gọi thì chẳng ai trong loài người hiểu được, ngay chính cả đương sự là người được gọi theo chân Chúa. Theo Chúa đâu dễ dàng vì theo Chúa là đi con đường hẹp đầy cạm bẫy chực chờ chứ không phải con đường rộng lớn thênh thang đầy hoa thơm cỏ lạ mà nhiều người vẫn tưởng ! Theo Chúa gian nan là thế, nguy hiểm thì trăm kế nhưng người được gọi vẫn hiên ngang từ bỏ mọi sự dù có chút luyến lưu, để đi theo Lời Chúa mời gọi. Trong niềm tin, họ cùng đi với Chúa chứ không đi một mình, vì thế những khó khăn đã có Chúa bên cạnh cùng song hành. Có Chúa thì còn gì lo nữa. Thật can đảm phải không Bạn ? Mời Bạn đọc đoạn Lời Chúa sau đây :



PHÚC ÂM: Lc 10, 1-9
"Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa chọn thêm bảy mươi hai người nữa và sai các ông cứ từng hai người đi trước Người đến các thành và các nơi mà chính Người sẽ tới. Người bảo các ông rằng: "Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít; vậy các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đến gặt lúa của Người. Các con hãy đi. Này Ta sai các con như con chiên ở giữa sói rừng. Các con đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép, và đừng chào hỏi ai dọc đường.
"Vào nhà nào, trước tiên các con hãy nói: 'Bình an cho nhà này'. Nếu ở đấy có con cái sự bình an, thì sự bình an của các con sẽ đến trên người ấy. Bằng không, sự bình an lại trở về với các con. Các con ở lại trong nhà đó, ăn uống những thứ họ có, vì thợ đáng được trả công. Các con đừng đi nhà này sang nhà nọ. Khi vào thành nào mà người ta tiếp các con, các con hãy ăn những thức người ta dọn cho. Hãy chữa các bệnh nhân trong thành và nói với họ rằng: Nước Thiên Chúa đã đến gần các ngươi". 


Suy niệm :
Lạy Chúa Giêsu, khi nhìn thấy đồng lúa chín vàng chúng con ít khi nghĩ đến những hạt giống đã âm thầm chịu nát tan để trao cho đời cây lúa trĩu hạt.
Có bao điều tốt đẹp chúng con được hưởng hôm nay là do sự hy sinh quên mình của người đi trước, của các nhà nghiên cứu, các người rao giảng, của ông bà, cha mẹ, thầy cô, của những người đã nằm xuống cho quê hương dân tộc. Đã có những con người sống như hạt lúa, để từ cái chết của họ vọt lên sự sống cho tha nhân.
Nhờ công ơn bao người, chúng con được làm hạt lúa. Xin cho chúng con đừng tự khép mình trong lớp vỏ để cố giữ sự nguyên vẹn vô nghĩa của mình, nhưng dám đi ra để góp cho cánh đồng cuộc đời một cây lúa nhỏ.Chúng con phải chọn lựa nhiều lần trong ngày. Để chọn tha nhân và Thiên Chúa, chúng con phải chết cho chính mình. Ước gì chúng con dám sống mầu nhiệm vượt qua đi từ cõi chết đến nguồn sống, đi từ cái tôi hẹp hòi đến cái tôi rộng mở trước Đấng Tuyệt Đối và tha nhân. Amen.
Chúa Giêsu luôn mời gọi con cái của Người bất cứ lúc nào cũng phải có tâm tình cầu nguyện cho ơn gọi, đặc biệt là ơn gọi trở nên những linh mục tu sĩ để phục vụ trên cánh đồng truyền giáo. Đặc biệt trong thế giới ngày hôm nay, bất cứ nơi đâu, bất cứ môi trường nào, con người vẫn cần có những linh mục và tu sĩ phục vụ chân tình với tình yêu thương, bởi vì nơi các ngài tràn đầy tình yêu thương của Chúa. Chính tình yêu là chìa khóa mở được tất cả mọi cánh cửa mà con người cần đến, và ngăn chận những gì gian dối.


Tâm tình :
Lạy Chúa Giêsu. Xin cho con luôn biết cầu nguyện, bảo vệ và gìn giữ, trân trọng các linh mục và các tu sĩ, bởi vì các ngài luôn bị những sói dữ chực sẵn chung quanh.Xin cho Ngài luôn trung thành theo Chúa, đi loan bào về tình yêu Chúa trong mọi nơi mọi lúc, cho mọi dan nước trên khắp thế giới. Amen.

Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016

Kiếm tìm chân lý




           Câu truyện về cuộc đời của thánh Christôphơ : Ngài là một vị thánh trước đây vẫn được Giáo Hội kính vào ngày 25-7 hằng năm, và ngày nay người ta còn kính ngài như một vị thánh bảo toàn cho những cuộc du hành. Hạnh tích của thánh nhân kể lại rằng ngài có một thân hình và khuôn mặt khổng lồ. Do đó, ngài đi tìm một vị chúa tể để phụng sự. Trước hết, ngài đến phụng sự một ông vua theo Kitô giáo đang cai trị quê hương Canaan của thánh nhân bấy giờ. Ðến khi thấy ông vua này làm dấu thánh giá khi nghe thấy nói đến ma qủi, ngài liền bỏ nhà vua để đi tìm ma qủi. Sau khi gặp ma qủi trong sa mạc và đi theo để phụng sự ma qủi, lại thấy trên đường đi ma qủi thấy hình thánh giá thì tránh đi, ngài liền bỏ ma qủi để đi tìm Chúa Kitô. Cuối cùng, nghe theo lời khuyên của một vị ẩn tu trong sa mạc, ngài đã đến làm một cái chòi bên một con sông đã làm cho nhiều người chết ở đó.

      Vào một đêm kia, đang ngủ, nghe có tiếng gọi xin đưa sang sông, ngài đã chỗi dậy, chạy ra ngoài, sau ba lần mới thấy một em bé bên bờ sông. Ngài đã đưa em sang sông. Nhưng càng đi vào giữa giòng sông, ngài càng cảm thấy mình đuối sức, đến nỗi phải kêu lên: "Em nhỏ ơi, em làm cho ta lâm nguy qúa rồi 'em nặng như thể cả hoàn vũ này đè lên mình ta vậy' ta không chịu nổi đâu". Bấy giờ Em Bé trả lời: "Hỡi Christôphơ, ngươi đừng có lấy làm lạ' vì ngươi không phải chỉ mang trên mình cả hoàn vũ này, mà còn mang chính Ðấng đã tạo dựng và làm nên hoàn vũ này trên đôi vai của ngươi. Ta là Giêsu Kitô, vị Vua mà ngươi đang làm việc này để phụng sự Ta" (theo tích truyện được kể lại trong bộ Butler's Lives of The Saints, Christian Classics, Westminster, Maryland, 1988, Vol.3, pp.184-185).

       Tuy con người luôn luôn tìm kiếm một Ðấng Tối Cao như thế, trên thực tế, nếu chính Ðấng Tối Cao mà con người tìm kiếm đó không tự tỏ mình ra, qua đường lối Mạc Khải, thì con người vẫn có thể lầm lạc đi tôn thờ ngẫu tượng hết sức dễ dàng. Nguyên tội chính là một điển hình về việc con người tôn thờ ngẫu tượng ngay từ ban đầu. Không phải hay sao, theo đoạn 3 của sách Khởi Nguyên thuật lại, một khi con người tỏ ra không vâng lời Thiên Chúa trong việc cùng nhau ăn cây Thiên Chúa cấm, thì con người đã ngang nhiên hạ bệ Thiên Chúa xuống, tự nâng mình lên như một Thần Tôi Vĩ Ðại, ngang hàng với Thiên Chúa. Thế nhưng, con người đã không tự phong thần cho mình như thế, nếu Satan không xức dầu gian dối cho họ. Bởi đó, khi không nghe Thiên Chúa mà lại nghe ma qủi là con người đã mặc nhiên tôn nhận Satan là chúa của mình.

Câu chuyện trên đây cho ta biết con người luôn đi tìm kiếm, khao khát chân, thện mỹ, cố công miệt mài tìm sự thật, tìm chân lý và cuối cùng sẽ được đền bù. Xin mời Bạn cùng đọc :
Phúc Âm: Mt 2:1-12. Chúa nhật
Lễ Chúa tỏ mình cho dân ngoại-03.01.2016

1 Khi Đức Giê-su ra đời tại Bê-lem, miền Giu-đê, thời vua Hê-rô-đê trị vì, có mấy nhà chiêm tinh từ phương Đông đến Giê-ru-sa-lem, 2 và hỏi: "Đức Vua dân Do-thái mới sinh, hiện ở đâu? Chúng tôi đã thấy vì sao của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi đến bái lạy Người."
3 Nghe tin ấy, vua Hê-rô-đê bối rối, và cả thành Giê-ru-sa-lem cũng xôn xao. 4 Nhà vua liền triệu tập tất cả các thượng tế và kinh sư trong dân lại, rồi hỏi cho biết Đấng Ki-tô phải sinh ra ở đâu.
5 Họ trả lời: "Tại Bê-lem, miền Giu-đê, vì trong sách ngôn sứ, có chép rằng: 6 "Phần ngươi, hỡi Bê-lem, miền đất Giu-đa, ngươi đâu phải là thành nhỏ nhất của Giu-đa, vì ngươi là nơi vị lãnh tụ chăn dắt Ít-ra-en dân Ta sẽ ra đời."
7 Bấy giờ vua Hê-rô-đê bí mật vời các nhà chiêm tinh đến, hỏi cặn kẽ về ngày giờ ngôi sao đã xuất hiện.8 Rồi vua phái các vị ấy đi Bê-lem và dặn rằng: "Xin quý ngài đi dò hỏi tường tận về Hài Nhi, và khi đã tìm thấy, xin báo lại cho tôi, để tôi cũng đến bái lạy Người."
9 Nghe nhà vua nói thế, họ ra đi. Bấy giờ ngôi sao họ đã thấy ở phương Đông, lại dẫn đường cho họ đến tận nơi Hài Nhi ở, mới dừng lại. 10 Trông thấy ngôi sao, họ mừng rỡ vô cùng.
11 Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Ma-ri-a, liền sấp mình thờ lạy Người. Rồi họ mở bảo tráp, lấy vàng, nhũ hương và mộc dược mà dâng tiến.
12 Sau đó, họ được báo mộng là đừng trở lại gặp vua Hê-rô-đê nữa, nên đã đi lối khác mà về xứ mình.

Tâm tình : Lạy Chúa Giê su, xưa Chúa đã dùng ánh sao chỉ đường cho Ba Vua, để tỏ mình ra cho cho họ biết Chúa là Thiên Chúa thật, và Ba Vua đã vất vả lên đường theo ánh sao chỉ đường đi tìm Chúa, dù có những lúc bị tăm tối vây phủ, mò mẫm hỏi đường...sau khi thấy Chúa,các ông đã sấp mình thờ lạy và dâng lễ phẩm vàng, hương, mộc dược tỏ lòng bái phục, tôn kính và phụng thờ. Ngày nay, Chúa dùng nhiều cách để tỏ mình ra cho con, như những trận động đất, sóng thần, khủng bố, biến đổi khí hậu, tai ương, dịch tễ v.v... nhưng con đã không hăng hái lên đường để tìm Ngài, con vẫn không nhận ra Chúa, vẫn còn chạy theo mê hoặc thế gian và những phù phiếm bên ngoài,khi gặp đau khổ, thử thách con đã chùn bước... Xin cho con biết nhận ra Chúa theo gương các vị tử đạo, dám liều chết để minh chứng cho sự thât. Amen